Trang nhà

....,,,,,,,,!

conchuota4
T7, 05/11/2011 - 09:21
Hình của conchuota4

Bài bình luận

Neo
CN, 06/11/2011 - 10:03
  • Hình của Neo
  • vâng, nếu như nó không phân giải thì rồi nó sẽ "phân hủy" đấy bạn tui ơi ^^
    (ý là dân gian có câu "để lâu cứt trâu hóa bùn") Big Grin
Tôi có một giấc mơ.
Tin rằng sự thật và tình yêu sẽ chiến thắng dối trá và hận thù.
Sống gọn gàng ngăn nắp, nếu không sẽ có lúc bạn mất thời gian dọn dẹp mớ bừa bộn của mình.
Đừng nhìn lại sau lưng, hãy nhìn về phía trước.
conchuota4
T6, 24/02/2012 - 05:32
  • Hình của conchuota4
  • Một sớm mai kia
    Chợt thấy hư vô trong đời
    Người vẫn đâu đây, người cũng đã như xa rồi
    Chỉ là ... thế thôi
    !
stay hungry stay foolish!
conchuota4
T6, 24/02/2012 - 05:36
  • Hình của conchuota4
  • !.................
stay hungry stay foolish!
conchuota4
T7, 10/03/2012 - 19:41
  • Hình của conchuota4
  • khoảnh khắc!
    Bất giác , hắn nhìn thấy khuôn mặt bình an,không cần gương, hắn tự nhìn thấy khuôn mặt ấy, là khuôn mặt của hắn, bình an, không một nếp nhăn lo lắng hay hộc hằn, chỉ la một khuôn mặt thanh thản , hắn cười nhẹ như một cơn gió đi qua..Hắn đang chỉ cho đứa cháu kêu hắn bằng chú chơi trò vọc cát, bé thích lắm, cười ngoặt ngoẽo, nói những từ ngọng ngịu , tay thì cứ nắm từng vụn cát hất lên hất xuống, rồi còn lấy chân đạp tung toé,còn nằm bò cả mình ra. Trẻ con mà, có đứa trẻ nào không thích ăn kem , giỡn vớii nước, với cát ? mà có người mẹ nào chịu để cho những đứa trẻ tự do vọc cát , nghịch nước ? Vậy mà hắn lại tự tay bế đứa cháu của hắn đặt ngay vào đống cát ấy, còn bày cho nó cái trò vọc cát .Hắn nhìn thấy đứa cháu vừa chơi , vừa cười hắn cũng thấy thích , hắn cười với bé, thình thoảng hắn lại gọi “Cún, hun chú út miếng”, con bé đứng lên với mình mẩy, hai bàn tay đầy cát chạy lại chu cái miệng bé xíu, chúm chím hun vào má hắn,hắn nghe cái hít thật sâu của cháu , hắn cười , bẹo má con bé một cái , rồi để con bé trở lại vương quốc cát của nó, hắn vui, hắn thấy hắn bình an , ngước nhìn lên, hắn thấy mây trời bay ngang, nhẹ nhàng làm sao!hắn nghĩ!như vừa nhận ra một điều gì đó mà hắn đã quên lâu rồi, nhiều lúc, đọc một bài văn , một câu chuyện, trong đó nhân vật được miêu tả có một khuôn mặt thanh bình, hiền hoà, hắn cũng cố tưởng tượng ra khuôn mặt của nhân vật ấy, cố cảm nhận cái bình an có trong khuôn mặt nhân vật đó qua từ ngữ của tác giả,chưa bao giờ hắn thấy hắn mang khuôn mặt ấy, mặt của hắn đầy mụn, già khằn, đầy dấu ấn của tham , sân , si, hận, sầu ,thảm , vậy mà giờ đây hắn lại thấy hiện hữu trên khuôn mặt của chính hắn cái phẳng lặng thoát thiền ấy!
stay hungry stay foolish!
bad prince
T5, 15/03/2012 - 08:30
  • Hình của bad prince
  • ...Tự thuật truyện của chính mình...
Cái gì không thể vứt bỏ, thì hãy trân trọng nó. Kí ức nào không thể lãng quên, thì hãy nhớ lấy. Người nào không thể níu giữ, thì hãy để họ ra đi. Những điều không thể thay đổi, thì hãy chấp nhận nó. Con đường nào nếu không thể tiếp tục, thì hãy dừng lại.
Neo
T5, 15/03/2012 - 09:11
  • Hình của Neo
  • Nghe tội nghiệp bạn mình quá, vì cái "inner peace" ấy chỉ kéo dài có một "khoảnh khắc", còn lại thì...
Tôi có một giấc mơ.
Tin rằng sự thật và tình yêu sẽ chiến thắng dối trá và hận thù.
Sống gọn gàng ngăn nắp, nếu không sẽ có lúc bạn mất thời gian dọn dẹp mớ bừa bộn của mình.
Đừng nhìn lại sau lưng, hãy nhìn về phía trước.
conchuota4
T6, 23/03/2012 - 20:42
  • Hình của conchuota4
  • Khi ta mỉm cười và nói...



    Khi ta mỉm cười và nói – không sao
    là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít

    Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
    ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con...

    Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
    những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
    những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
    những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
    mãi đến tận cuối đời...

    Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
    tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
    xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
    rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
    biết đến bao giờ mới mở ra?

    Khi ta mỉm cười và nói- có gì đâu phải xót xa?
    là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát

    Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
    ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!

    Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
    trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
    trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
    trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
    ta có thật lòng yêu?

    Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
    thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
    ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
    lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
    ta kiệt sức vì lo toan…

    Khi ta mỉm cười và nói- cảm ơn
    là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế

    Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
    sao ta không chọn lựa để quên?

    Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
    chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?

    Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
    chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?

    Khi ta mỉm cười và nói- thật sự rất đau
    là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…


    thơ: Phong Việt
stay hungry stay foolish!

Phản hồi mới

Hình ảnh

07tuan-tien-an choibe thu - thoi trang11034_1064754195383_1721868014_131663_1030087_sleo nuiImage000

Ngày sinh sắp tới

trungquan_a8
21/05
etmin
22/05
chàng trai cá biệt
24/05
Lý Ngọc Tú 12A4
24/05
lyngoctu
24/05
Mr_tu_a4
24/05
myloveandmylove
24/05
tinhbanbuonvt
24/05
duong_deptrai
24/05
jackson87
25/05
HDBNcodon
27/05