Trang nhà

VẪN NHẮC TÊN EM

hiepkhachgiangho_76
T7, 26/11/2005 - 18:27
Người ơi có lẽ nào mãi xa nhau?
Lang thang một mình ta đi
Nhớ những ngày còn bên nhau
Nhớ những ngày còn bên nhau
Em như làn mây trôi còn anh xin làm ngọn gió
Ngọn gió vẫn ngày tháng nhớ mong em
Làn mây ơi em có biết?
Người ơi ta vẫn thầm nhắc tên em
Lòng ta chỉ mãi mãi có em thôi
Plain Face

Bài bình luận

angle_thao
CN, 27/11/2005 - 11:18
  • chời ơi sao kỳ dzậy %D
yêu một người khó quá
tomboy_01
CN, 27/11/2005 - 17:47
  • Hình của tomboy_01
  • hay lắm bạn ơi @-D cần box thêm nhiều bài như thế này nữa nhé

••¤(`×[¤ (Thích Đức Duy) ¤]×´)¤••
hyl
T2, 28/11/2005 - 18:58
  • choáng chưa
    get down
IQ+EQ+AQ Tôi đã quay trở lại cùng thời gian.Tôi là Hòa.
duong
T2, 28/11/2005 - 20:32
  • chú sạo quá chú hòa nhóc oi
    một câu thoi tình rất là le ngoe
<:=:=:=:=:=::::::::::::::=:::=:::=:::=>--------------<
duong
T2, 28/11/2005 - 20:35
  • Em ơi!
    Buồn làm chi
    Anh đưa em về bên kia sông Ðuống
    Ngày xưa cát trắng phẳng lỳ
    Sông Ðuống trôi đi
    Một giòng lấp lánh
    Nằm nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ
    Xanh xanh bãi mía bờ dâu
    Ngô khoai biêng biếc
    Ðứng bên này sông luyến tiếc
    Sao xót xa như rụng bàn tay

    Bên kia sông Ðuống
    Quê hương ta lúa nếp thêm nồng
    Tranh Ðông Hồ gà lợn nét tươi trong
    Mầu dân tộc sáng bừng trong giấy điệp
    Quê hương ta từ ngày khủng khiếp
    Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn
    Ruộng ta khô nhà ta cháy
    Chó ngộ một đàn
    Lưỡi dài lê xác máu
    Kiệt cùng ngõ thẳm vườn hoang
    Mẹ con đàn lợn chia lìa
    Âm dương chia lìa đôi ngả
    Ðám cưới chuột tưng bừng rộn rã
    Bây giờ tan tác về đâủ

    Ai về bên kia sông Ðuống
    Cho ta gửi tấm the đen
    Mấy trăm năm thấp thoáng mộng bình yên
    Những hội hè đình đám
    Trên núi Thiên Thai
    Trong chùa Bút Tháp
    Giữa huyện Lang Tài
    Gửi về may áo cho ai ?
    Chuông chùa văng vẳng nay người ở đâu ?
    Những nàng môi đỏ quết trầu
    Những cụ già bay tóc trắng
    Những em sột soạt quần nâu
    Bây giờ đi đâu về đâu ?

    Ai về bên kia sông Ðuống
    Có nhớ từng khuôn mặt búp sen
    Những cô hàng xén răng đen
    Cười như mùa thu tỏa nắng
    Chợ Hồ, chợ Sủi người đua chen
    Biển Trầm Chỉ người giăng tơ nghẽn lối
    Những nàng dệt sợi
    Ði bán lụa mầu
    Những người thợ nhuộm
    Ðồng tỉnh Huê Cầu
    Bây giờ đi đâu về đâu ?

    Bên kia sông Ðuống
    Mẹ già nua còm cõi gánh hàng rong
    Dăm miếng cau khô
    Mấy lọ phẩm hồng
    Vài xếp giấy đẫm hoen sương buổi sớm
    Chợt lũ quỷ mắt xanh trừng trợn
    Khua giầy đinh đập gẫy quán gầy teo
    Xì xồ cướp bóc
    Tan phiên chợ nghèo
    Lá đa lác đác trước lều
    Vài ba vết máu loan chiều mùa đông

    Ðêm buông sâu xuống giòng sông Ðuống
    Con là ai ?
    Con ở đâu về
    Hé một cánh liếp
    Con vào đây bốn bức tường tre
    Lửa đen leo lét soi tình mẹ
    Khuôn mặt bừng lên như vừng trăng
    Ngậm ngùi tóc trắng đương thầm kể
    Những chuyện muôn đời không nói năng

    Ðêm buông sâu xuống giòng sông Ðuống
    Ta mài lưỡi cuốc
    Ta uốn lưỡi liềm
    Ta vót gậy nhọn
    Ta rũa mác dài
    Ta xây thành kháng chiến ngày mai
    Lao xao hàng cây bụi chuối
    Im lìm miếu đổ chùa hoang
    Chập chờn đom đóm bay ngang
    Báo tin khủng khiếp
    Cho giặc kinh hoàng
    Từng từng tiếng súng vang vang
    Trong đêm khuya thoảng cung đàn tự do
    Thuyền ai thấp thoáng bến Hồ
    Xóa cho ta hết những giờ thảm thương

    Ðêm đi sâu quá giòng sông Ðuống
    Trại giặc bắt đầu run trong sương
    Dao lòe giữa chợ
    Gậy lùa cuối thôn
    Lúa chín vàng hoe giặc mất hồn
    Ăn không yên
    Ðứng không vững
    Chúng mày phát điên
    Và quay cuồng như trên đống lửa
    Mà cánh đồng ta còn chan chứa
    Bao nhiêu nắng đẹp mùa xuân
    Xa xa tiếng hát về gần
    Thợ cấy đánh giặc dân quân cày bừa
    Tiếng bà ru cháu buổi trưa
    Chang chang nắng hạ võng đưa rầu rầu
    "Cha con chết trận từ lâu
    Con càng khôn lớn càng sâu căm thù"
    Tiếng ai cấy lúa mùa thu
    Căm căm gió rét mịt mù mưa bay
    "Thân ta hoen ố vì mày
    Hồn ta thề với đất này dài lâu"
    Em ơi! đừng hát nữa lòng anh đau
    Mẹ ơi! Ðừng khóc nữa dạ con sầu
    Ðể con đi giết giặc
    Cánh đồng im phăng phắc
    Lấy áo nó mặc vào người
    Lấy súng nó đeo lên vai
    Ðêm đêm mỗi lần mở hội
    Trong lòng con chim múa hoa cười
    Vì nắng sắp lên rồi
    Chân trời xa rạng tỏ
    Sông Ðuống cuồn cuộn trôi
    Ðể cuốn phăng ra bể
    Bao nhiêu xương máu
    Bao nhiêu nước mắt
    Bao nhiêu mồ hôi
    Bao nhiêu bóng tối
    Bao nhiêu cuộc đời
    Bao giờ trở lại giòng sông Ðuống
    Ta lại tìm em
    Em mặc yếm trắng
    Em thắt lụa hồng
    Em đi trẩy hội non sông
    Cười me ánh nắng muôn lòng xuân sang




    Cây Tam Cúc

    Cỗ bài Tam cúc mép cong cong
    Rút trộm rơm nhà đi trải ổ
    Chị gọi đôi cây
    Trầu cay má đỏ
    Kết xe hồng đưa Chị đến quê Em

    Nghé cây bài tìm hơi tóc ấm
    Em đừng lớn nữa Chị đừng đi
    Tướng sĩ đỏ đen chui xấp ngửa
    Ổ rơm thơm đọng tuổi đương thì

    Ðứa được
    chinh truyền xủng xoẻng
    Ðứa thua
    đáo gỡ ngoài thềm
    Em đi đêm tướng điều sĩ đỏ
    Ðổi xe hồng đưa Chị đến quê Em

    Năm sau giặc giã
    Quan Ðốc đồng áo đen nẹp đỏ
    Thả tịnh vàng cưới Chị
    võng mây trôi
    Em đứng nhìn theo Em gọi đôi

    -- Rét 1959


    ** Bài này còn một câu kết khác:

    Một chiếc xe đen đi chân trời




    Chuyện Trăm Năm

    Tặng Trịnh Công Sơn

    Anh đứng đây là đâu
    Em cười như lá mỏng
    Khép cửa vào chiêm bao

    Anh đứng đây là đâu
    Em nói như gió nghẹn
    Chiều nghiêng mây Thị Mầu

    Anh đứng đây là đâu
    Em nhìn như mưa trắng
    Năm năm bay ngang đầu

    Anh đứng đây là Em.




    Cỏ Bồng Thi

    Chị đưa Em đến bến này
    Cheo leo mỏm đá

    Trước vực
    Sau khe
    Thòng lọng tơ gì quấn gót
    Tua khăn buông còn buộc búp hoa lan

    Ù ù gió thổi
    Em vọng ai đâu mà hóa đá

    Không trói mà không đi
    không canh gà
    không thu không
    Mắt không mở
    đừng khép
    Kìa dây muốn dại kín Em rồi

    Lắc đầu hoa tím rụng
    ngó rừng xanh Em hỏi ngọn nguồn
    Biết rồi
    Thôi
    nghe hoa tím hát

    Ngày mười bảy tuổi
    Chót chơi đố cỏ Bồng Thi
    Cỏ Bồng Thi phải cheo leo mỏm đá
    Ù ù gió thổi
    Không canh gà
    Không thu không




    ÐÊM GIAO THỪA

    Hôm nay hết một năm
    Phải gác tới giao thừa
    Quê hương chừng rét lắm,
    Lất phất mấy hàng mưa

    Tôi có người vợ nghèo,
    Ðời vất vã gieo neo
    Từ khi chồng đi lính;
    Nhà tranh bóng hắt hiu
    Lần hồi rau cháo dăm phiên chợ
    Tóc rối thân gầy quán vắng teo

    Ðêm ba mươi gió thổi
    Tôi lại nhớ con tôi
    Vợ đói con cùng đói
    Khóc thét lặng từng hồi
    Mẹ thì nước mắt nhiều hơn sữa
    Ngực lép con nhai đã rã rời

    Xuân về với núi sông
    Thương vợ con nghèo đói
    Mừng tuổi bằng chiến công,
    Lủa căm hờn bốc mặt
    Tôi phải giết quân thù
    Khắc sâu tên tuổi vào sông núi
    Lừng lẫy công đầu tết bốn phương
    Thiên hạ truyền đi tin thắng trận
    Một chiều nao nức chợ quê hương

    Ðêm giao thừa đứng gác
    Rên rỉ tiếng côn trùng
    Tưởng chừng nghe vợ hát
    Lời ru êm như bông:
    "À ơi! cha con ăn tết lập công
    Cho sữa mẹ chảy một giòng thiên thu
    Cha đem cái chết quân thù
    Làm sức sống bây giờ cho con.




    Ðêm Liên Hoan

    Anh ơi ! Ðêm nay đầu người nhấp nhô như gợn sóng
    Ðang trào lên sức sống muôn đời
    Niềm vui bát ngát trăng soi
    Mảnh trăng úa máu chân trời Việt Nam
    Ðêm Liên Hoan ! Trời ơi, đêm Liên Hoan !
    Ðầu người nhấp nhô như sóng bể ngang tàng
    Ta muốn thét như vỡ toang lồng ngực
    Vì say sưa tình thân thiết Việt Chính Ðoàn
    -- Anh từ phương nào lại ?
    -- Tôi từ đất dấy lên
    Anh có nghe ngọn thủy triều Ðông Hải
    Ðang hờn ghen cùng thúc máu triền miên
    Thúc máu không tên dội tràn bốn nẻo
    Cỏ khônggầ gầy, cây không già, hoa không héo
    Ngàn năm đất nước vững bền
    -- Anh từ phương nào lại ?
    -- Tôi từ đất dấy lên
    Chúng ta cùng một mẹ hiền
    Lúa thơm bầu sữa bông mềm áo tơ
    Chúng ta chung một mối thù
    Gươm tung uất hận đạn vù đắng cay
    -- Anh đi từ đâu đến đó ?
    -- Tôi đi giết giặc đây
    Ðêm nay gặp bạn cùng nhau chén
    Máu giặc đang nồng ta phải say
    Ðây ruộng đồng Trung Nam
    Kia núi rừng Việt Bắc
    Cỏ cây đang căm hờn như vùng lên đuổi giặc
    Tôi với anh gặp nhau trong ngày hội Liên Hoan
    Tay bắt tay, mừng trên giải đất Việt Nam
    -- Gia đình anh ở đâu ?
    -- Mẹ hiền tôi đã khuất
    Nhưng trước khi nhắm mắt
    Mẹ mừng cho đàn con
    Máu tôi mai sẽ chảy
    Trôi phăng hết kiếp ngựa trâu
    Xương tôi, tôi bắt nên cầu
    Cho đàn con bước lên lầu Tự Do !
    -- Anh giết bao nhiêu giặc mà mắt anh long lanh ?
    -- Mời anh lên rừng xanh
    Hỏi những cành lá biếc
    Rừng âm u đang tưng bừng mở tiệc
    Bằng thịt, xương và máu của quân thù
    -- Trong tiểu đội anh, những ai còn ai mất ?
    -- Không, không ai còn ai mất
    Ai cũng chết mà thôi !
    Kẻ trước người sau lao vào giặc
    Giữ vững ngàn thu một giống nòi
    Dù cho thịt nát xương phơi
    Cái còn vĩnh viễn là người Việt Nam !

    Ðêm Liên Hoan, trời ôi, đêm Liên Hoan !
    Ðầu người nhấp nhô như sóng vỗ ngang tàng
    Ta muốn thét cho vỡ toang lồng ngực
    Vì say sưa tình thắm thiết Việt Chính Ðoàn
    Người bạn mến thương ơi !
    Nắm chặt lấy tay tôi
    -- Kìa, sao anh lại khóc ?
    -- Tôi quá mừng anh đó thôi !
    Lần thứ nhất trên đời
    Tôi quay cuồng nhảy múa
    Giặc kia ơi ! Không bao giờ còn nữa
    Ta đếm từng ngày
    Ta trông từng phút, ta đợi từng giây
    Lửa hờn nghi ngút chờ người đêm nay
    Chờ người đến đây
    Ta băm, ta giết !
    Giặc kia phải chết
    Núi đồng phơi thây
    Anh đi hỏi núi
    Anh về hỏi cây
    Anh hỏi biển rộng
    Anh hỏi sông dài
    Anh hỏi ngô non
    Anh hỏi lúa bé
    Anh đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ
    Rằng ta là Việt Chính Ðoàn
    Ðêm nay say tiệc liên hoan
    Ngày mai xé xác moi gan quân thù !
    Tiệc liên hoan lại tưng bừng hiển hiện
    Giữa đoàn quân bách chiến
    Ðổ về thủ đô như nước vỡ bờ !
    Từ mũi Cà Mau cho đến biên giới Lạng
    Từ nắng sớm Sơn La cho đến mưa chiều Vạn Tượng !
    Muôn đội đội hùng binh phất phới cờ bay
    Ðoàn quân bách chiến đi suốt đêm ngày
    -- Mẹ ơi ! Con đã về đây !
    Chị hiền từ tốn đưa tay đón mừng...
    ...Anh ơi ! Anh tỉnh lại
    Nước mắt tôi rưng rưng
    Hình như tôi đã mơ màng
    Phải rồi, anh Việt Chính Ðoàn
    Ðêm nay say tiệc Liên Hoan
    Ngày mai xé xác moi gan quân thù
    Bao giờ thu lại tới thu
    Liên Hoan bừng nở bốn mùa Non Sông !




    ÐÊM THỔ

    Cúi lạy mẹ con trở về Kinh Bắc
    Chiều xưa giẻ quạt voi lồng
    Thân cau cụt vẫy đuôi mèo trắng mốc
    Chuồn chuồn khiêng nắng sang sông

    Ðê mười tám khúc Văn Giang
    Chuông Bách môn đổ xô gò má
    Mây thành thổi lửa
    Nẻo Ðông Triều khép mở gió kỳ lân
    Chớp rạch dáng tiên vén xiêm xõa ngủ
    Thoắt chìm
    Gấu đẩy đá Thiên thai
    Ði đâu

    Tràng mày xếch vòng cung
    bắn nát chiều mai ráng đỏ
    Châu chấu ma vờn cổ yếm xây

    Không gặp người quen
    hờ
    ngõ cũ

    Ðêm xuống
    làm lầu hoang
    Trò chuyện gì ai đâu
    Mồ tháng giêng mưa sũng
    Ðằm ca dao sáo diều chiều lịm tím lưng trâu

    Bưởi Nga My sao Mẹ bắt đèo bòng

    -- Hoàng Cầm
    (trích tập thơ Về Kinh Bắc)




    EM BÉ LÊN SÁU TUỔI

    I

    em bé lên sáu tuổi
    lủi thủi tìm miếng ăn
    bố: cường hào nợ máu
    đã trả trước nông dân
    mẹ bỏ con lây lất
    đi tuột vào trong Nam

    từ khi lọt lòng mẹ
    ăn sữa, ngủ giường êm
    áo hoa lót áo mềm
    nào biết mình sung sướng

    ngọn sóng đang trào lên
    ai nghĩ thân bèo bọt
    nhưng người với con người
    vẫn sẵn lòng thương xót

    có cụ già đói khổ
    lập cập đi mò cua;
    bố mẹ nó không còn
    đứa trẻ nay gầy còm
    bỗng thương tình côi cút
    cụ nhường cho miếng cơm

    chân tay như cái que
    bụng phình lại ngẳng cổ
    mắt tròn đỏ hoe hoe
    đo nhìn đời bỡ ngỡ:
    "lạy bà xin bát cháo
    cháu miếng cơm thầy ơi!"

    II

    có một chị cán bộ
    đang phát động thôn ngoài
    chợt nhìn ra phía ng
    nghe tiếng kêu lạc loài

    chị rùng mình nhớ lại
    năm đói kém từ lâu
    chị mới năm tuổi đầu
    liếm lá khoai giữa chợ

    chạy vùng ra phía ng
    dắt em bé vào nhà
    nắm cơm dành chiều qua
    bẻ cho em một nửa

    chị bần cố nông cốt cán
    ứa nước mắt quay đi
    -- nó là con địa chủ
    bé bỏng đã biết gì
    hôm em cho bát cháo
    chịu ba ngày hỏi truy"

    chị đội bỗng lùi lại
    nhìn đứa bé mồ côi
    cố tìm vết thù địch
    chỉ thấy một con người

    em bé đã ăn no
    nằm lăn ra đất ngủ
    chị nghĩ: "sau lấy chồng
    sinh con hồng bụ sữa"

    III

    chị phải đình công tác
    vì câu chuyện trên kia
    buồng tối lạnh đêm khuya
    thắp đèn lên kiểm thảo

    do cái lưỡi không xương
    nên nhiều đường lắt léo
    do con mắt bé tẻo
    chẳng nhìn xa chân trời
    do bộ ốc chây lười
    chỉ một màu sắt rỉ
    đã bao năm ngủ kỹ
    trên trang sách im lìm
    do mấy con người máy
    đầy gân thiếu trái tim

    IV

    nào "liên quan phản động"
    "mất cảnh giác lập trường"
    mấy đêm khóc ròng rã
    ngọn đèn soi tù mù
    lòng vặn lòng câu hỏi:
    "sao thương con kẻ thù?
    giá ghét được đứa bé
    lòng thảnh thơi bao nhiêu!"

    HOÀNG CẦM
    trích Giai Phẩm Muà Thu, Hà Nội, 1956





    Hội Yếm Bay

    Huyền Sử

    Yếm hãm xuân tình em hé đôi
    Ngồi bên Liễu Hạnh nhếch môi cười

    Em phải quỳ run xe tóc lạnh
    Từ nay giải yếm cấm buông lơi
    Buồn pha lê thiên hư đổ v
    Trời phạt may ra hiểu lẽ người

    Chị Liễu liều ném tan chén ngọc
    Mù xanh thủng đáy chúa tiên rơi
    Còn em đày xuống làm thi nữ
    Tay trói chân cùm chợt biết vui

    Bỗng có đêm vàng yêu mải miết
    Biết đâu là đất nhớ đâu trời
    Tinh mơ chợt thấy trần như lá
    Ngợp chớp toàn thân những mắt người

    Vội tìm chiếc yếm vua cha dặn
    Ðịnh dấu bầu men lánh nẻo xa
    Ngất núi ô kìa anh vỗ nhịp
    Bay cờ triệu yếm ríu ran ca

    Ngũ sắc chen nhau cầu lễ hội
    Nuột nà cởi bỏ áo hoa khôi
    Em không buộc thắt lưng thon nữa
    Thả búp tròn căng nuột ấy\... ơi !

    Nguồn sống tuôn thơm nhựa ứa đầy
    Một chiều khổ cực bốn chiều say
    Ðã phanh yếm mỏng thì quăng hết
    Những nếp xiêm hờ giả bộ ngây

    Hương ngát em lồng kín cõi anh
    Yếm đào trút lại phía vô linh
    Ðung đưa gác lửng nghênh xuân ấy
    Ðôi núm hồng em nở hết mình.




    Lá Diêu Bông

    Váy Ðình Bảng buông chùng cửa võng
    Chị thẩn thơ đi tìm
    Ðồng chiều
    Cuống rạ
    Chị bảo
    Ðứa nào tìm được Lá Diêu bông
    Từ nay ta gọi là chồng

    Hai ngày
    Em tìm thấy Lá
    Chị chau mày
    Ðâu phải Lá Diêu bông

    Mùa đông sau
    Em tìm thấy Lá
    Chị lắc đầu
    trông nắng vãn bên sông

    Ngày cưới Chị
    Emti tìm thấy Lá
    Chị cười xe chỉ ấm trôn kim
    Chị ba con
    Em tìm thấy Lá
    Xòe tay phủ mặt Chị không nhìn

    Từ thuở ấy
    Em cầm chiếc Lá
    đi đầu non cuối bể
    Gió quê vi vút gọi
    Diêu bông hờị..
    ...ới Diêu bông...!




    Một Lời Quan Họ

    Có mấy dòng sông vòng chảy ngược
    Mà em xuôi mãi xuống Tào Khê
    Ðến đâu là cõi không đầy ải
    Ðôi mảnh hồn ngây lạc lối về

    Cứ đuổi tìm nhau
    nhầu bến tạnh
    Ðắm dòng sông vắng
    lặng luồng mê
    Em buồn ngủ lắm
    Anh còn thức
    Tìm mắt em thẳm nhớ chưa về

    Thôi đợi sang chiều sương rủ khói
    Lơ thơ che mặt thẹn sông Cầu
    Một lời quan họ bay lên dốc
    Anh chớ dìm em đêm nén đau\.




    NGÃ BA SÔNG


    Mắt em đi suốt vòng thân phận
    Chỉ được quay về lúc lệ rơị
    Hồn em thả hết nguồn thi tứ
    Chỉ được bừng lên lúc miệng cườị
    Thì... ngã ba sông... Ba hướng thuyền.
    Hướng nào khôn, dại, hướng nào điên ?
    Liệu còn một hướng ta bơi đứng.
    Vót cánh mai vàng xập sóng đen.

    Vừa khi vuốt tóc nhìn chênh bến.
    Chợt thấy dài xanh ngất nước mâỵ
    Hoa khô xây bậc cho thềm ngọc.
    Một phím đàn đôi bốn cánh baỵ
    Ngự đỉnh dài ánh nguyệt xuyên xanh.
    Ðón chào nữ chúa khóc vô thanh.
    Hỏi thăm ai nấc rung hoàn vũ ?
    Ba ngã sông cùng đáp: chính anh !

    -- 1994




    Ngã Ba Sông

    Mắt em đi suốt vòng thân phận
    Chỉ được quay về lúc lệ rơi\.
    Hồn em thả hết nguồn thi tứ
    Chỉ được bừng lên lúc miệng cười\.
    Thì... ngã ba sông... Ba hướng thuyền.
    Hướng nào khôn, dại, hướng nào điên ?
    Liệu còn một hướng ta bơi đứng.
    Vót cánh mai vàng xập sóng đen.

    Vừa khi vuốt tóc nhìn chênh bến.
    Chợt thấy dài xanh ngất nước mây\.
    Hoa khô xây bậc cho thềm ngọc.
    Một phím đàn đôi bốn cánh bay\.
    Ngự đỉnh dài ánh nguyệt xuyên xanh.
    Ðón chào nữ chúa khóc vô thanh.
    Hỏi thăm ai nấc rung hoàn vũ ?
    Ba ngã sông cùng đáp: chính anh !




    NƯỚC SÔNG THƯƠNG

    Em vắt quả cam vàng đầu ngọn sông Thương
    Mắt tròn cối xay
    Chẳng bao giờ ngủ trước sao mai

    Ngày Chị bảo Em quên

    Tranh tố nữ long hồ gián nhấm
    mất chân đi
    má đội tổ tò vò

    Cuốn chiếu xa rồi

    thơ thẩn vách chiêm bao

    Ngày Chị bảo Em quên

    Con bạc má lại về cành chanh
    thương Em hay giận Em chả biết

    Ngày Chị bảo Em quên

    Tắm sông Thương không mát
    Lên ngọn Kỳ Cùng vục nước rửa chân

    không mát

    Về đuôi mắt xưa nước suối Cam Lồ

    không mát

    Ngày Chị bảo Em quên
    Em tơ tưởng sao bắt Em đừng nhớ

    Tha cho Em

    Tha Em

    "Sông Thương nước chảy đôi dòng..."




    Quả Vườn Ổi

    Nằm trên bãi cát thư tâm
    Sông nước sinh thuyền Em đẩy tới
    Có gió có buồm có dòng có lái
    Trách gì ai xô giạt đến bờ hoang

    Em mười hai tuổi tìm theo Chị
    Qua cầu bà Sấm bến cô Mưa
    Ði\...

    Ngày tháng lụi tìm không thấy
    Giải yếm lòng trai mải phất cờ

    Cách nhau ba bước vào Vườn Ổi
    Chị xoạc cành ngang
    Em gốc cây
    -- Xin chị một quả chín !
    -- Quả chín quá tầm tay
    -- Xin chị một quả ương !
    -- Quả ương chim khoét thủng

    Lẽo đẽo Em đi vườn mai sau
    Cúi nhặt chiều mưa dăm quả rụng




    TÌNH CẦM


    Nếu anh còn trẻ như năm cũ
    Quyết đón em về sống với anh
    Rồi những chiều vàng phơ phất lại
    Anh đàn, em hát níu xuân xanh

    Nhưng thuyền em buộc bên sông hận
    Anh chẳng quay về với trúc tơ
    Ngày tháng Tỳ Bà vương ánh nguyệt
    Mộng héo bên song vẫn đợi chờ

    Có mây bàng bạc gây thương nhớ
    Có ánh trăng vàng soi giấc mơ
    Có anh ngồi lặng so phím cũ
    Mong chờ em hát khúc xuân xưa

    Nếu có ngày nào em quay gót
    Lui về thăm lại bến thu xa
    Thì đôi mái tóc không xanh nữa
    Mây bạc, trăng vàng vẫn thướt thạ..




    Tu

    Tôi về tu cõi ai đây
    Không ăn chay để nằm chay hết mình
    Tôi đi quằn quại u minh
    Gửi đăng thơ cuối chương trình đỏ hoe
    Tôi về nhặt lá đáy khe
    Ném lên cao\...
    lặng mình nghe\...
    thật người

    Thật anh dáng chếch lưng trời
    Thật em dáng khóc dáng cười\... thật mê

    Miền im thẳm
    thắm môi tê
    Hôn em cạn máu
    đi về tận không...




    VỀ VỚI TA

    Ta con bê lạc dáng chiều xanh
    đi mãi tìm sim chẳng chín
    Ta lên đồi thông nằm miếu Hai Cô
    gặm cỏ mưa phùn
    Dóng dả gọi về đồng sương
    Ðôi ba người lận đận
    Ðêm nay mẹ chẳng về chuồng

    Ta con chào mào khát nước
    về vườn xưa hạt nhãn đã đâm mầm
    Cây ổi giơ xương
    chống đỡ mùa đông sập về đánh úp
    Ô này tám đỏ ra hoa

    Ta con chim cu về gù rặng tre
    đưa nắng ấu thơ về sân đất trắng
    đưa mây lành những phương trời lạ
    về tụ nóc cây rơm

    Ta ru em
    lớn lên em đừng tìm mẹ phía cơn mưa

    Ta con phù du ao trời chật chội
    đứng cánh bèo đo gió lặng tìm sao
    Uống nước mắt con vành khuyên nhớ tổ
    Vừa rụng chiều nay
    dềnh mặt nước hương sen
    Ta soi
    chỉ còn ta đạp lùi tinh tú

    Ngủ say rồi đôi cá đòng đong
<:=:=:=:=:=::::::::::::::=:::=:::=:::=>--------------<
duong
T2, 28/11/2005 - 20:38
  • ĐỌC ĐI RỒI CHÍT NHA PÀ CON
    Mai mốt anh về có thằng túm hỏi
    Mầy qua bên Mỹ học được củ gì
    Muốn biết tài nhau đưa ông cây chổi
    Nói mầy hay ông thượng đẳng cu li

    Ông rữa bát chì hơn bà nội trợ
    Ông quét nhà sạch hơn em bé ngoan
    Ngày ngày phóng xe như thằng phải gió
    Ðêm về nằm vùi nước mắt chứa chan

    Nghệ thuật nói bỗng hóa trò lao động
    Thằng nào nói nhiều thằng ấy tay to
    Tiếng mẹ thường chỉ dùng chửi đổng
    Hay những đêm sầu tí toáy làm thơ

    Ông học được Mỹ đất trời bát ngát
    Nhưng tình người nhỏ hơn que tăm
    Nhiều đứa hồn nhiên giống bầy trẻ nít
    Còn hồn ông: già cốc cỡ nghìn năm

    Bài học lớn từ khi đến Mỹ
    Là ngày đêm thương nhớ nước mênh mang
    Thù hận bọn làm nước ông nghèo xí
    Hận gấp nghìn lần khi chúng đánh ông văng

    Nếu mai mốt bỗng đổi đời phen nữa
    Ông anh hùng ông cứu được quê hương
    Ông sẽ mở ra nghìn lò cải tạo
    Lùa cả nước vào học tập yêu thương

    Cuộc chiến cũ sẽ coi là tiền kiếp
    Phản động gì cũng chỉ sống trăm năm
    Bồ bịch hết không đứa nào là ngụy
    Thắng vinh quang mà bại cũng anh hùng

    COI XONG CHO Ý KIẾN NHA
<:=:=:=:=:=::::::::::::::=:::=:::=:::=>--------------<
duong
T2, 28/11/2005 - 20:40
  • Niềm khát vọng, ta ghi vào huyết sử,
    Dưới chân em, Thơ lạc mất linh hồn.
    Ta đau xót trong mỗi giờ tình tự,
    Ta khóc nhiều cả những lúc trao hôn.

    Ðời tàn tạ em đừng ca hát nữa:
    Hội thanh bình, cuộc sống gượng vui thôị
    Ta muốn điên vì khóe miệng em cười,
    Ta cuồng dại bởi nghìn câu em nóị
    Nhan sắc ấy chớ nên tàn nhẫn vội,
    Tình mất rồi ! oán hận đã mênh mông.
    Chớ thờ ơ ! Ta nổi giận vô cùng,
    Nhiều ác mộng hằng len vào giấc ngủ.

    Ta quên hết ! Ta sẽ làm Bạo Chúa,
    Sống nghìn năm ngự trị một lòng em.
    Cuộc ân tình ghê rợn suốt muôn đêm
    Nào ai tiếc thương gì thân mỹ nữ !
    Tay mỏi ôm sẽ dày vò nhung lụa,
    Phấn hương nhàu, tan tác áo xiêm baỵ
    Ta bắt em cười, nói, bắt em say,
    Ta đòi lấy mảnh linh hồn bỡ ngỡ.
    Ôi ! ly rượu em dâng toàn huyết đỏ,
    Ta uống cùng dòng lệ chảy đêm xưa,
    Ðể ưu tư, hờn giận với nghi ngờ
    Về hiển hiện bóng ma kề bên gốị
    Bao hoan lạc ! sau những giờ tội lỗi,
    Một mình Em sửng sốt đứng bên giường,
    Ngắm ta nằm say giấc ngủ đau thương,
    Trong run sợ bỗng thấy lòng tê táị
<:=:=:=:=:=::::::::::::::=:::=:::=:::=>--------------<
duong
T2, 28/11/2005 - 20:45
  • Cô bé có nụ cười lặng lẽ
    Trông thật xinh mà cũng thật buồn
    Ta yêu giọng em cười khe khẽ
    Cả nét buồn nhân dáng dễ thương

    Cô bé dấu môi cười ngượng ngập
    Tay vụng về đan lấy bàn tay
    Sợi nắng vô tình làm em chớp mắt
    Cho mắt nai nhẹ khép mi gầy

    Cô bé đứng chờ buổi chiều tan học
    Tay ngoan hiền ôm sách vở cười xinh
    Mong cô bé đừng đợi ai đưa đón
    Cho anh theo cô như bóng với hình

    Cô bé về bàn tay nắm tay
    Của một người yêu dáng dấp hao gầy
    Của một người anh hay người thân thuộc
    Cũng đủ anh buồn ....cô bé có hay
<:=:=:=:=:=::::::::::::::=:::=:::=:::=>--------------<
duong
T2, 28/11/2005 - 20:47
  • đêm nay em đang ngủ một mình
    vòm trời lạ ngọn gió lạ căn phòng lạ
    tiếng nói lạ món ăn lạ nhưng giấc mơ không lạ
    trong giấc mơ em vẫn có anh ngồi

    anh chở che vuốt ve con mắt
    sau một ngày nhọc nhằn
    ngủ ngoan nhé em yêu
    anh sẽ hôn lên môi
    đóa hoa hồng vẫn vẹn nguyên trinh tiết
    ngôi sao trên vòm trời
    vẫn hân hoan hát về mỗi sớm mai tinh khiết
    ta cầm tay nhau đi xuống cõi con người
    sự sống bắt đầu sinh sôi
    bắt đầu từ chữ A đến tận cùng chữ Z
    bắt đầu từ hạt đã gieo
    mọc lên hoa trái của tình yêu
    bắt đầu từ em
    với những điều cũ xưa nhưng bây giờ lại mới
    bởi là em
    này em, đêm đã đêm
    anh mở cửa ngóng về phía chân mây
    tìm kiếm một ngôi sao vừa mọc
    đêm nay em đang ngủ một mình
    anh vẫn giữ trái tim em trong ngực
    hát lên những lời ca không còn đơn độc.
<:=:=:=:=:=::::::::::::::=:::=:::=:::=>--------------<